- Thành ơi tao có bầu rồi, giờ phải khiến sao?
- Ơ cái con dở này. Có bầu rồi thì bảo ông Tiến cưới đi chứ còn sao nữa. Không cưới gấp cái bụng nó ễnh ra rồi ba má mày mặt mày đâu mà nhìn láng giềng nữa.
- Cơ mà thằng khốn ấy nó bỏ mẹ con tao rồi. Mai mày đến chở tao đi phá nhé.
Đêm tối con bạn thân còn gọi điện báo cáo cho em cái tin động trời ấy. Số nó cũng khổ chạm mặt ngay thằng Sở Khanh, trước đây thằng ấy phải mất 2 năm trời chịu ăn đòn mấy trận máu me be bét con bạn em mới thương tình gật đầu đồng ý yêu. Thế mà không ngờ…
Sáng hôm mai sau em xuất hiện tại phòng trọ để đưa nó đi phá. Bè bạn em đang học năm thứ 4 sắp ra trường rồi, nếu nó mang bầu mà không chồng thì cứ xác định là mai sau của nó tan tành hết. Vậy nên có lẽ nó đã chọn đoạn đường phá thai.
Mặc quần áo kết thúc đâu vào đấy chuẩn bị lên xe thì bất ngờ nó lại bật khóc nức nở, rồi ôm chặt lấy tay em:
- Có cách thức nào khác để không hề bỏ con không mày. Tao sợ đau, tao thương con tao lắm, nó không có tội. Mày nghĩ phương pháp gì giúp tao đi, chỉ cần con tao được xuất hiện bình yên thôi… tao cầu xin mày đấy…
Mày nghĩ cách gì giúp tao đi, chỉ cần con tao được sinh ra an ninh thôi… tao cầu xin mày đấy… (Ảnh minh họa)
- Tao…
- Mày giúp tao đi, giờ tao chẳng còn ai để trông cậy ngoài mày nữa. Bác mẹ tao nhân thức tao không chồng mà chửa thì chắc chắn là ông bà bắt tao phá ngay… Tao xin mày đấy…
- Vậy… vậy tao sẽ nhận làm tác giả cái thai đến lúc mày mẹ tròn con vuông, sau đó mày phải cho con xét nghiệm ADN giải oan cho tao. Để tao còn lấy cung phi.
- Có thật là mày đồng ý kiếm được làm cho bố đứa nhỏ bé cho đến lúc tao đẻ con không? Có thật không hả Thành, mẹ con tao mang ơn mày cả đời.
- Con điên này, đứng dậy ngay đi. Tao cũng là bất đắc dĩ thôi mà…
Vậy là thương cho hoàn cảnh con bạn thân bị người ấy bỏ với cái bụng bầu. Em đành đưa nó về thú tội trước nhì bên gia đình rồi kiếm được là bố đứa gầy. Vì còn đang đi học, nên bọn em xin cha mẹ chưa làm cho đám cưới, cũng chưa đăng kí kết hôn mà chỉ dọn về sống cùng với nhau để em chăm nom nó thôi. Em tính thế là để sau này chia tay cho dễ…
Vậy là ngày ngày em chở nó tới trường rồi lại phóng đến trường em học. Thấy bằng hữu cứ dòm ngó nó cũng tủi thân lắm nên em lại phải cổ vũ. Biết em đang phải là thằng đổ vỏ nên nó cũng không dám yên cầu gì, về nhà cố gắng làm việc nhà cơm nước giặt giũ cho em vừa đủ. Đêm bình thường giường nhưng mỗi đứa một đầu.
Cho tới khi nó bầu bốn tuần thứ 5 thì bị chuột rút. Đêm ấy nó đau lắm nhưng lại không dám gọi em. Cố chịu đến mức không chịu được mới hét lên một tiếng. Em giật mình tỉnh giấc giúp nó thoát khỏi cơn chuột rút, bất chợt thấy thương nó vô cùng. Từ hôm đó không để nó làm việc nhà nữa mà em kiếm được khiến cho hết.
Vậy… vậy tao sẽ kiếm được làm tác giả cái thai tới lúc mày mẹ tròn con vuông, sau đó mày phải cho con xét nghiệm ADN tẩy oan cho tao. Để tao còn lấy cung phi. (Ảnh minh họa)
Nói thông thường em làm tròn nghĩa vụ đến ngày nó sinh. Hên ra trường được 1 tuần thì nó trở dạ nhưng vẫn là sớm hơn dự định 10 ngày nên cha mẹ ở quê không lên kịp. Đêm ấy nó đau dữ dội, em cuống quýt gọi taxi rồi dìu nó lên xe. Dọc các con phố em cứ ăn năn bác bỏ tài: “Chưng ơi làm ơn với tốc độ cao lên không thì nó để ra đây mất”.
Vậy mà vào viện tới gần trưa hôm sau nó mới sinh. Nó thì đau vật vã, khắp người em toàn vết cào cấu của nó. Thừa nhận thằng cu lì y như mẹ nó vậy. Tự dưng thấy mấy bà trong viện cứ bảo thằng bé dại kháu quá, giống bố y đúc làm cho em vừa vui vừa giật thột. Nó sinh được 1 ngày mẹ em với mẹ nó mới lên được.
Rồi sau đó nhì bà thay nhau chăm cháu, con được 3 bốn tuần thì nó bảo em lấy tóc của con đi xét nghiệm AND, tới ngày nó trả hòa bình cho em rồi. Nó đưa tóc của con mà em bất chợt nước mắt lại rơi. Chả nắm bắt sao lúc đó em lại chẳng muốn xa mẹ con nó nữa. Em cũng đã đi khiến cho rồi, em có thể tự lo được cho cả 3 người, mẹ em thì lại đang thích thằng cháu nội này…
Vậy là em vứt luôn sợi tóc đi. Vài lần nó hỏi em bảo bận chưa đi được. Giờ thì thằng cu tí đã tròn 1 tuổi rồi và tết này em với nó khiến cho đám cưới. 3 tháng trước em lấy nhẫn tỏ tình mà bỗng dưng nó cười như con điên tưởng em trêu. Sau đó em nói thật lòng thì nó lại khóc như một con dở.
Số em chả nắm bắt sao lại dính tham gia nó chứ, cơ mà thôi em ưng ý các chưng ạ. Duyên phận cả rồi, giảm thiểu cũng có được đâu…
Lâm Minh/ Theo Sport thị trấn hội
Có thể bạn quan tâm: máy bơm tăng áp
0 nhận xét: