90 phút đấu tranh trước Thụy Điển khép lại, Italia lần đầu tiên sau 60 năm không được dự World Cup. Buffon, người nam nhi đã sắp bước vào tuổi 40, đủ dạn dày, vẫn bật khóc. Hành trình với chiếc áo Thiên thanh của Buffon đã chính thức khép lại. Cùng với Buffon, những cận vệ già như Chiellini, Barzagli và De Rossi cũng chính thức chia tay đội tuyển non sông.
Tương tự, Italia ở lần triệu tập đến sẽ không còn một cầu thủ nào từng vô địch quả đât góp mặt nữa. Nói một cách thức hình ảnh thì Italia vừa khởi động nút "format", xóa trắng tổng thể những niềm kiêu hãnh dĩ vãng để dàn cầu thủ mai sau "ghi đè" vào đó những hào quang mới. Kì vọng thế!
Trên mạng phường hội, những người đang và đã từng là tifosi cũng nhất loạt bật khóc. Trong 24 giờ, những ký ức hào hùng nhất của bóng đá Ý được khơi dậy, càng làm cho nỗi đau tuột vé dự World Cup thêm phần đau xót và nhục nhã. Càng cân đong những điều kỳ diệu mà đội tuyển Italia làm cho trong quá khứ ta càng thấy thất bại trước Thụy Điển rạng sáng qua là một vết nhơ bẩn khó khăn tẩy rửa trong lịch sử bóng đá xứ mỳ ống.

Đương nhiên, ví như đánh giá thất bại lịch sử này dưới một góc nhìn lạc quan hơn, thực tại là những một nửa Italia nên mừng thay vì cảm thấy đây là một nỗi hạ nhục.
Brazil đã từng rơi xuống tận địa điểm thứ 25 thế giới. Họ sống lắt lay trong hào quang đãng dĩ vãng, thuê lại những HLV cũ kỹ để khơi dậy niềm kiêu hãnh. Thế rồi thảm họa World Cup 2014 ập tới. Selecao thua Đức đến 1-7, thất bại giống như một tảng thiên thạch va tham gia thế giới, hủy diệt nền bóng đá mập mạp bậc nhất quả đât.
Nhưng trận thua phản trắc đó giống như đã ấn vào nút reset. Cả hệ thống bóng đá của người Brazil được chăm sóc một bí quyết bài bạn dạng hơn, chuẩn mực hơn. Và vấn đề cần thiết nhất, chính trong khoảng yên của sự cô quạnh lại là lúc người Brazil bình tâm tự nhìn lại bản thân mình. Và rồi chỉ 3 năm sau sự hủy diệt ấy, Selecao lần trước tiên sau 12 năm quay về ngôi số 1 quả đât, là đội tuyển Nam Mỹ trước tiên có vé dự World Cup 2018.

Ngạn ngữ phương Tây có câu: Hoàng hôn đối với phổ quát người là sự kết thúc một ngày, nhưng nó cũng đồng nghĩa là sự mở màn cho những chốc lát nghỉ ngơi để bắt đầu một ngày mới.
Thật ra người Italia hiểu câu nói này hơn bất kỳ ai. Năm 2006, bóng đá Italia rơi xuống đáy vực thảm họa khi scandal calciopoli nổ ra. Niềm tin của người ái mộ hết sạch. Nhưng ở thế chân tường, Italia đã chấp hành một cú bật dancing chấn động lịch sử với chức vô địch World Cup 2006.
Vấn đề là khát vọng và sự đổi mới về tư duy. Các tifosi đã bắt buộc đặt nghi vấn về khát vọng của Azzurri, khi LĐBĐ Italia bổ nhiệm ông Gian Piero Ventura khiến thuyền trưởng. Kì vọng gì ở một nhà cầm quân mà vinh quang lớn nhất ông giành được chỉ là chức vô địch… Serie C bí quyết đây đã 22 năm. Ventura được dựng lên khiến bù nhìn hay chiếc ghế HLV Italia đã chẳng còn khách hàng nào thèm ngồi?

Vấn đề của đội tuyển Italia ko phải là thuê một chiến lược gia danh tiếng cỡ Carlo Ancelotti hay mời lại Antonio Conte. Điều cần thiết là họ phải làm chiếc ghế thuyền trưởng tuyển Italia thật sự có người muốn ngồi tham gia. Mà muốn làm điều đó, ngoại trừ việc trả một mức lương xứng đáng, Italia còn phải cho thấy họ đang chiếm hữu trong tay một lứa kế cận giàu tiềm năng.
Có nhẽ ít người biết rằng, kể từ sau thất bại đắng cay tại World Cup 2014, Brazil rất tích cực đi khắp nơi trên quả đât để đá giao hữu. Họ thậm chí mang theo cả những cầu thủ tốt nhất cho những cuộc chiến vô thưởng vô phạt.
Ích lợi nhãn tiền chính là kinh tế. Brazil bỏ túi không ít tiền từ việc kéo gánh xiếc rong đi khắp nơi. Nhưng vấn đề cần thiết là họ khiến hình ảnh của Selecao trải khắp trái đất, nhắc những người mến mộ đã quên Brazil từng là một đội bóng thế nào, cảm nhận được chút hương vị quá khứ.

Tuy nhiên, phương pháp của Brazil không hề là lối thoát độc nhất vô nhị cho những đội tuyển đang gặp gỡ khủng hoảng kiểu như Italia. chậm triển khai chỉ là một phương pháp ẩn dụ nói rằng, nhiều lúc thảm họa chỉ là sự mở màn cho một mai sau tươi đẹp hơn…
Xem thêm: máy bơm đẩy cao
0 nhận xét: