
Tiến sĩ Lê Văn In - nguyên phó hiệu trưởng Trường Cán bộ TP (nay là Học viện Cán bộ TP) - cho biết ngay như TP.HCM là một trong những địa phương đi đầu trong cách tân hành chính thì chỉ đạo cấp sở cũng phải họp đến 3-4 cuộc một ngày là vấn đề đáng suy ngẫm.

Tấn sĩ Nguyễn Sĩ Dũng - nguyên phó chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội - nghĩ rằng việc họp hành bây giờ đã tạo sức ép, gây quá chuyên chở lên gần như vị trí của bộ máy nhà nước, khiến phổ thông người không còn đủ thời gian để đầu tư giải quyết công tác chuyên môn. Dường như đó, chất lượng hội họp thực
sự là không cao.
Một cuộc họp muốn làm được hiệu quả - theo ông - phải bảo đảm những người dự họp được chuẩn bị kỹ lưỡng về thông tin, số liệu, giải pháp để khắc phục vấn đề.
Theo ông Nguyễn Sĩ Dũng, có ba nguồn gốc cần thiết dẫn đến hiện trạng trên.
Thứ nhất là mô phỏng thể nhạo báng. Bộ máy nhà nước đang trực thuộc cả chuỗi hệ thống Đảng và Nhà nước. Các vị trí chỉ đạo bộ máy muốn giải quyết công tác phải họp xin quan niệm chỉ huy trong khoảng hệ thống Đảng. Sau đó mới đến họp chuyên môn để khắc phục công việc thuộc thẩm quyền quản lý nhà nước.
Thứ hai, tình trạng giao việc, giao quyền lấp lửng. Bởi vậy các đơn vị quản lý muốn khiến gì lại phải xin ý kiến lãnh đạo công ty cấp trên.

Họp online giúp giảm thời gian, chi phí, tăng hiệu quả. Thời gian qua, Chính phủ là một trong số những tập đoàn đi đầu trong việc họp trực tuyến - Ảnh: TTXVN
Thứ ba, tình trạng không chịu và không dám chịu nghĩa vụ của từng cấp, từng địa điểm đứng đầu. Đây là hệ quả từ việc giao việc, giao quyền không rõ ràng. Vì không có quyền nên đa số các tổ chức không chủ động khắc phục công tác mà chỉ chấp hành vai trò tham vấn. Từ đó dẫn đến trạng thái có quá đa dạng văn phiên bản xin ý kiến, tham mưu mà ít có quyết định khắc phục công tác.
Hình như đó, vì không có quyền rõ ràng nên có tâm lý đùn đẩy bổn phận cá nhân bằng phương pháp họp hành để kéo đồng đội vào. Thay vì nghĩa vụ giải quyết thuộc về người đứng đầu cơ quan chuyên môn thì lại biến thành công tác của cộng đồng đơn vị. Tâm lý đùn đẩy bổn phận này kéo dài và thậm chí đã biến thành một loại văn hóa.
Giảm họp, giảm được phổ quát chi tiêu
Tôi nghĩ là với tinh thần thay đổi, những nhà chỉ huy mà cố gắng thì không có gì khó cả. Trước đó mỗi lần Chính phủ họp thường đông đúc nhưng giờ họp trực tuyến cũng có sao đâu. Các nước có họp mấy đâu, chính mình họp lắm quá.
Khi xây đắp Luật hành chính công tôi cũng hướng đến luật pháp giảm họp để góp phần tăng mạnh sử dụng kĩ nghệ thông tin và chính phủ điện tử.
Hà Nội lâu nay có những việc không cần họp mà cái gì có thể gửi văn phiên bản qua email thì gửi. Những người được gửi phải đọc tài liệu, vấn đề đó là đề xuất.
Còn có những cuộc họp đề nghị phải đàm luận thì lấy quan niệm trước, thi hành được như vậy thì các cuộc họp cũng ít lắm.
Văn bản đã có các ngành cứ vậy mà tiến hành. Thành phố mà giảm được 1/3 cuộc họp tôi nghĩ cũng là quý lắm rồi. Giảm được họp thì giảm đi chi tiêu phần lớn.
Bà TRẦN THỊ QUỐC KHÁNH (Đoàn Đại biểu Quốc hội TP Thủ đô)

Vì thế, ông Nguyễn Sĩ Dũng đề nghị: để giảm họp hành phổ biến thì canh tân thể giễu cợt là quan trọng nhất. "Nên từng bước nhất thể hóa Đảng - Nhà nước. Có như vậy hệ thống mới nối liền, thống nhất".
Thứ nhì, cần phân cấp, phân quyền. Trong đó, đòi hỏi giao quyền phải thật rõ. Cấp nào phải được quyết định việc gì và cứ thế mà thực hiện. Cấp trên chỉ việc rà soát, giám sát chứ không cầm tay, chỉ việc, can thiệp công tác cấp dưới.
Chẳng hạn thủ trưởng doanh nghiệp được làm cho gì, từng chuyên viên được quyền làm cho gì và tự chịu nghĩa vụ trong khuôn khổ thẩm quyền của bản thân mình. Nhân tố này có thể thấy được khi nhìn ra các công ty nước ngoài người ta giao việc cho từng bộ phận, từng nhân viên rất rõ ràng, mỗi người mỗi việc.
Thứ ba, cần có luật pháp qui định điều chỉnh về kỹ thuật, chế độ công ty hội họp thích hợp với mục đích, đảm bảo hiệu quả cuộc họp.

Hình như, ứng dụng công nghiệp thông tin sẽ có phổ biến ý nghĩa trong việc giảm các cuộc họp triển khai công tác, giao ban, công bố, thông tin. Còn các cuộc họp để ban hành quyết định, chính sách vẫn phải trực tiếp họp và biểu quyết. Áp dụng kĩ nghệ tin tức sẽ phát huy tác dụng rộng rãi hơn giả dụ thể giễu cợt được canh tân tốt.
Theo tấn sĩ Lê Văn In, để bảo đảm họp có hiệu quả thì người chủ trì họp phải là người có thẩm quyền ban hành quyết định, đáp ứng được vướng bận bịu. Còn người dự họp phải là người đứng đầu tư quan chuyên môn, cấp chính quyền địa phương có nghĩa vụ chính trong việc triển khai, điều hành công tác.
Bên cạnh: tuyển chọn lựa cán bộ phải có năng lực đảm trách được công tác, dám chịu nghĩa vụ chứ không đùn đẩy, lánh né.

Họp phổ thông vì năng lực yếu, sợ trách nhiệmHọp quá đa dạng, họp mà không đáp ứng được vấn đề, gây hoang toàng sức người, sức của, lãng phí thời điểm là căn bệnh cố hữu của đa dạng công ty hành chính nhà nước.
"Bệnh" này sinh tồn mấy chục năm qua. Vì vậy, không thể nói "sớm giải quyết" mà cần "ngay tức khắc" trị xong căn bệnh này, giả dụ muốn hướng đến một nền hành chính hiệu lực, hiệu quả.
Có một thực tại là hễ công ty họp là vị chủ trì nào cũng muốn có vừa đủ ban bệ. Cấp chỉ huy Chính phủ họp thì phải có chỉ huy bộ, ngành nghề, địa phương. Chỉ đạo TP họp thì nhất quyết phải có anh giám đốc sở, bí thơ, chủ tịch huyện cùng ngồi. Rồi chỉ huy đi họp nhưng không nắm vững nhân tố, lại phải kéo theo ban bệ, chuyên viên cấp dưới theo "phò". Cứ thế cả bộ máy suốt ngày họp hành, không còn thời gian đi hạ tầng, công việc bị đình trệ.
Tôi cho rằng cỗi nguồn của việc họp phổ biến là do chủ tịch còn nể nang hoặc né tránh trách nhiệm tư nhân. Vì sợ trách nhiệm, không dám tự quyết nên bất cứ chuyện gì dù nằm trong thẩm quyền chức trách của chính mình vẫn doanh nghiệp họp để lấy ý kiến số đông.
Chỉ đạo thiếu năng lực quản lý, kĩ năng xử lý công tác kém và trách nhiệm tư nhân không cao thì tất yếu dẫn đến chuyện tổ chức đó họp hành đa dạng.

Giảm họp, nâng cao chất lượng họp là một trong các nội dung cần thiết tài sản phương pháp hành chính. Sở Nội vụ đã trình UBND TP hệ thống các biện pháp để giảm hội họp, họp có chất lượng.
Giảm được hội họp, cán bộ có thời điểm đi hạ tầng, tham vấn bắt buộc rộng rãi cái mới, hữu dụng hơn cho sự tạo ra thông thường.Hiện phổ quát nơi Áp dụng phương pháp họp online để giảm thiểu chi tiêu di chuyển, đỡ mất thời gian. Nhưng cách thức đơn vị họp vẫn chưa ổn. Có những cuộc họp mà hết gần phân nửa thời điểm bỏ ra để đọc báo cáo.
Thời gian còn lại thì các địa phương đọc tham luận rồi người chủ trì lại đọc một bản kết luận đã chuẩn bị sẵn...
Nguyên tắc cơ bản để giảm họp là công ty tốt công dụng điều hành nhà nước của từng tập đoàn, tổ chức; thực thi đúng chức năng nhiệm vụ của từng bộ phận, tư nhân, phát huy vai trò người đứng đầu.
Chỉ những trắc trở theo pháp luật cần lấy ý kiến tập thể thì mới phải họp chứ ko phải đụng chuyện gì cũng họp xin quan niệm.
Hình như, phải giải quyết được chuyện họp phải có đủ ban bệ cho xôm tụ. Rất mất thời gian. Họp chuyện nào phải gút kết thúc chuyện đó, bàn ra giải pháp. Tránh hiện trạng họp trù bị rồi họp chính thức, bàn tới bàn lui mới ra được dự thảo.
Có dự thảo dứt lại họp mấy bận nữa mới ra được tờ trình, chờ lãnh đạo có quan điểm, chỉnh sửa, chuẩn y... tới lúc chấp hành chạm mặt vướng bận bịu lại tiếp diễn... họp xin quan điểm.Họp nhiều chính là hoang toàng.

Thực tiễn, pháp luật lề lối họp hành đã có nhưng tình hình họp hành vẫn còn quá phổ biến. Trong khi những cuộc họp chất lượng vẫn có những cuộc họp mà chỉ huy tổ chức chỉ với mục đích khoe thành công và làm cho truyền bá, người dự đến vỗ tay, kiếm được phong phân bì bổ dưỡng và ra về vui mừng.
Điều này khiến cho cán bộ lãnh đạo, công chức không còn đủ thời điểm để tư duy, sáng kiến và làm cho việc hiệu quả. Bản thân tôi cũng không ít lần thấy ngán ngẩm với việc dự họp hành.
Có những cuộc họp mục đích, nội dung, kế hoạch không được xác định rõ, đại biểu được mời cũng không đúng nhân tố. Chưa kể có khi công ty được mời họp cũng chỉ cử người "đóng thế" dự họp, mà không hiểu nhân thức sâu về chủ đề của cuộc họp.

Việc phải đi dự họp quá phổ quát khiến không ít cán bộ đầu lĩnh vực, hoặc người đứng đầu tư quan không có thời gian và đủ trí óc bàn bạc. Cho nên mới có chuyện viên chức cấp dưới lại phải sẵn sàng sẵn "phao đồn" cho sếp đi họp và phát biểu theo ý của... cấp dưới.
Người dự họp không có đủ thông tin, thiếu tri thức, không có ý nghĩ đó thì thà không phát biểu còn hơn vì sẽ tiết kiệm thời gian cho quần chúng. Đa dạng cuộc họp không hiệu quả còn khởi hành trong khoảng tài năng doanh nghiệp điều hành cuộc họp có yếu tố.
Vậy làm cho thế nào để giảm sút các cuộc họp vô ích? Theo tôi, chính các công ty của Chính phủ, chính quyền cấp tỉnh giấc phải làm cho gương trước trong cách tân hành chính, triệt để ứng dụng công nghệ trong tổ chức điều hành. Đặc biệt, cần lưu ý chương trình tẩm bổ chỉ đạo về tài năng hội họp.
Họp hành phổ quát cũng phản ánh phần nào về một hệ thống quan liêu thủ tục. Càng họp phổ biến thì cấp dưới càng không chủ động.

Có những việc lặp đi lặp lại hằng năm thì nên xây đắp thành quy trình và cẩm nang thực hiện, chỉ định rõ trách nhiệm của từng cấp, từng lĩnh vực.
Ví dụ ở nước ta bão lụt là chuyện rất thường xuyên, nhưng lại thiếu vắng tài liệu cẩm nang về quy trình phòng hạn chế bão lụt. Bởi thế từ trung ương tới địa phương hội họp lãnh đạo quá nhiều về ứng phó với bão lụt, vừa mất thời điểm và rất có thể tạo ra tâm lý của địa phương và người địa phương mong chờ, ỷ lại vào chỉ huy cấp trên.
Dường như, cần đẩy mạnh công tác bình chọn cán bộ công chức theo kết quả công tác. Phải bỏ bớt các cuộc họp đôn đốc thi hành nhiệm vụ hoặc báo cáo sơ kết, tổng kết và triệt để vận dụng công nghệ thông tin để quản lý. Phải quyết liệt giảm những cuộc họp vô bổ để thị trấn hội không coi công chức chỉ là "nghề họp".
Bài ÁI NHÂN - MAI HƯƠNG - HOÀNG ĐIỆP - N.HÀ
Trưng bày TIỂU DOANH
Xem nhiều hơn: máy bơm định lượng
0 nhận xét: