
Cả nhà trẻ gõ chảo bôm bốp, hát hò trên khu vui chơi Nguyễn Huệ hôm 17-9 - Ảnh: NGỌC HIỂN
Sau các sự kiện được tạo trên Facebook như "cầm chảo chạy vòng vo công viên", đến hàng ngũ bạn trẻ cầm chảo la hét ở trường học Nguyễn Huệ (thị xã 1, TP.HCM) ngày 17-9, cộng đồng đang chia khiến 2 phe.
Một phe chê người mua trẻ quá rảnh rỗi để ra thị trấn làm việc "tầm phơ". Phe kia kiểm soát an ninh: "Đâu có gì sai, vì sao ném đá?"
Tôi nghĩ khách hàng trẻ đam mê vui, ăn chưa no, lo chưa đến, tuy nhiên là rảnh hơn lớp già phải lo cày. Nhưng chả phải người mua ấy tương tác với nhau thành một nhóm đó thôi. Sau khi xách chảo ra thị trấn "cho vui", người dùng sẽ kết nối, rồi biết đâu, cùng nhau đi làm cho chuyện gì đó - thiện nguyện chả hạn.
Tôi từng ở công đoạn nghiêm cẩn, cách thức đây hạn độ một vài năm. Tôi la um xùm đám nhóc con tối xách sơn ké đi vẽ bậy: "Thay vì đi vẽ tè le, tụi bây đi sơn nhà sơn cửa giúp cha mẹ hổng tốt hơn sao!"
Rồi sau đó, tôi sơn nhà cho mái ấm, và thấy việc này hổng lôi cuốn tí nào. Nghĩa vụ, nghĩa vụ là thế mà còn chán, huống hồ đám loi choi, lóc chóc. Tôi liền đổi "giao diện": "Nè, có vẽ thì phải vẽ đẹp. Bây đi xịt chèm nhèm, xấu quá trời quá đất".
Ngoài ra tôi nhắc: "Kiếm tường mà vẽ. Vẽ đẹp, người ta khen, cho vẽ hoài. Bạ đâu vẽ đó - cỗ áo điện, tủ ổn áp, bản hướng dẫn lép như lăng quăng, trông thấy ghê, muốn kêu dân phòng hay công an bắt".
Tôi nhớ chuyện một khu phường, các bác hưu trí cho sơn đen một đoạn tường, rồi chuẩn y dân trong khu phường và cả người vãng lai dán lăng xê lên. Dán đẹp thì được để lâu, còn xấu xí, lem nhem thì bị gỡ.
Khoan xi măng, hút hầm cầu được chuẩn y, nhưng cái sau đè cái trước. Không khách hàng nào coi, nhưng ba cái quảng cáo sơn ké, dán bậy bạ giảm hẳn so với các khu tường nhà khác.
Vì vậy, đừng vội chỉ trích hay chê trách. Quan trọng là hướng trục đường cho xe đua chạy trúng, cũng đừng chạy quá tốc độ.
"Nói phải củ cải cũng nghe". Con nhỏ vốn dễ dụ. Cần thiết là người lớn phải nhân thức "dụ khị" kìa.
0 nhận xét: