Lương tâm day xong
Lê Đức Minh (sinh năm 1979, Bà Rịa - Vũng Tàu) có niềm vui tươi tỉnh khi lên tiếng gặp gỡ phóng viên. Chúng tôi hơi kinh ngạc với thái độ của Minh, bởi lẽ thường khi tù hãm phải đi gặp phóng viên gương mặt e ngại, hoặc ai oán vì không muốn đưa lên báo. Nhưng Minh vẫn tươi, dù trước khi chạm mặt Minh tôi nhân thức tù nhân này đang thụ án chung thân vì tội “Giết người”. Minh thân thiết nói chuyện với tôi, như được gặp gỡ lại người bạn trong khoảng lâu lắm…
Minh hối hận khi nghĩ về tình cảm ba mẹ bỏ ra cho bản thân
Minh thành thật san sẻ: “Thực ra khi nghe cán bộ bảo có phóng viên cần chạm mặt, em thấy hơi ngại. Nhưng sau đó em nghĩ, em cũng muốn nói chuyện với người nào đó sau bao năm chưa từng được san sớt thật lòng. Thế cục em, tới tận bây chừ cứ như một cơn bất lương mộng. Em chưa từng nghĩ em sẽ vào tù vì tội tí hon nhất, chứ đừng nói vào tù vì tội thịt người. Em đã nghĩ nó là cơn ác nghiệt mộng, cơn ác mộng chưa từng muốn xảy ra. Em đã trải qua gần như cung bậc xúc cảm, và qua bao năm em lấy lại bình tâm, để giờ em thấy được gặp gỡ ai đó chia sớt là thú vui, chứ không ngại ngần nữa”.
Nói chấm dứt câu, Minh đột nhiên sững lại, thú vui trên môi cũng dường như tắt hẳn. Rồi Minh nói, tôi có cảm giác Minh nói với tôi mà như độc thoại: “Thực ra em cũng không muốn mình chìm ngập trong những ngày đen tối, nhưng em quá bất thần với lỗi lầm của mình. Người ta thù hằn bạn nào thì người ta mới làm vậy, em và nạn nhân không hề quen nhân thức nhau. Em thấy, đó là nghiệp chướng của em chị ạ. Như cái cách người ta phải trả nợ kiếp trước, giờ kiếp này em lại phải trả nợ cho chính em. Những năm bốn tuần tù đày mãi không bao giờ xóa được tội ác nghiệt của em, nhưng thà như thế em thấy đỡ hơn là hiện nay ra sống trong hòa bình mà tâm mình day chấm dứt”.
Thốt nhiên, Minh yên lặng như yên bản thân mình trong những xúc cảm của một loài người biết hối lỗi. Minh cứ ngồi yên ổn, và giọt nước mắt tự nhiên chạy ra. Minh tâm can: “Có nhẽ chỉ có những người mang tội như em mới cảm nhận hết sự ân hận phạm tội này, không bạn nào hiểu được đâu chị ạ. Trong cả giấc mơ em còn bị ám ảnh, những giấc ngủ không bao giờ yên ổn cả. Em ước giá như được một đêm ngủ ngon, được một đêm ngủ mà tâm chính mình không thấy chút tội vạ nào hết. Nhưng ngày xưa ngủ vùi tham gia lòng với mẹ…”.
Bước đột phá tội ác
Khi nhắc đến mẹ, Minh thảng thốt, có nhẽ xen kẽ giữa những ký ức kinh hoàng về tội tình, một miền nâng niu xinh tươi nữa là mẹ đang xoa dịu tâm hồn Minh. Minh hiện ra và lớn lên ở miền biển, cái lãnh hải Vũng Tàu đẹp và nên thơ ấy đã gắn bó với tuổi thơ của Minh êm ả. Minh nói: “Em là con út trong mái ấm có 4 bạn bè, ba em đi biển, còn mẹ em thì buôn bán vặt. Gia đình gian nan nên em nghỉ học sớm, đi phụ hồ để phụ ba mẹ thêm tiền chi phí trong gia đình. Ba mẹ em thánh thiện lắm, trong khoảng nhỏ dại đến lớn em chưa bị ba mẹ tiến công bao giờ. Khi em khiến sai vấn đề gì ba mẹ vạn bất đắc dĩ mới nhắc nhở, rồi sau đó nói vấn đề hay lẽ phải cho em nghe”.
Được lớn lên trong môi trường đầy chiều chuộng ấy, Minh cũng rất nhân hậu. Nhưng mọi chuyện cũng xuất phát từ rượu. Hôm đó, vào ngày 2/9/2001, được nghỉ lễ Quốc khánh nên Minh rủ anh em đến quán chị Lê Thị K. (chị họ Minh) để nhậu. Chị K. mở quán nhậu hải sản hè con đường, trong lúc Minh ngồi nhậu thì có một khách hàng tên Phan Văn V. (ngụ Bà Rịa- Vũng Tàu) cũng nhậu với bạn ở đó. Nhậu được 30 phút, anh V. với chị K. xảy ra mâu thuẫn.
Nhớ lại chuyện này, Minh đau buồn kể: “Chuyện giữa anh V. với chị K. cũng không có gì lớn. Lúc đó, anh V. chê đồ chị K. không tươi. Sau đó chị K. ôm đồm lại, nhưng anh V. cũng có rượu nên có lớn tiếng. Em ngồi kế bên, thấy chị họ bản thân cãi nhau như thế thì sang can ngăn. Nhưng khi em sang can anh V. lại to tiếng với em, nên em có chửi lại. Sau đó em với anh V. chửi nhau, rồi dấn thân tấn công nhau rồi em chạy tới bếp của chị K. lấy con dao thái làm thịt, đâm 2 nhát vào anh V. sau đó anh V. gục tại chỗ, em sợ quá chạy trốn”.
Lúc chạy trốn Minh cũng nghĩ đơn giản là anh V. bị thương, sau này Minh sẽ bồi hoàn thuốc thang. Nhưng Minh nghe đồng đội nói là anh V. đã chết ngay sau đó, nên Minh đã ra công an đầu thú. Minh nhớ lại: “Khoảng thời điểm hai ngày em bỏ trốn thật kinh khủng, em chiến đấu tư tưởng là bản thân nên trốn hay tự thú. Bởi lúc đó em còn trẻ, chưa va vấp chuyện luật pháp nên em sợ, sau đó em gọi máy tính bảng cho ba mẹ, thấy mẹ em khóc và khuyên em nên thú tội. Khi nghe được ba mẹ động viên, em đã an lòng nên ra thú tội”.
Một năm sau ngày Minh ra tay giết mổ anh V. tòa án thức giấc Bà Rịa- Vũng Tàu kết án Minh tù tầm thường thân về tội "Giết thịt người”. Khi nghe tin tòa kết án bình thường thân, một lần nữa Minh lại rơi vào vô vọng. Bởi với Minh, tù tầm thường thân có tức thị thế cuộc Minh xem như chấm hết. Minh nghẹn ngào nói: “Em còn trẻ, ngay cả cái việc có người yêu cũng chưa có, nên em hoang mang. Em nghe tòa tuyên tù bình thường thân thì phần lớn em ngã quỵ, em cho rằng đời em thế là hết, em mãi mãi bị nhốt trong bốn bức tường. Lúc đầu em còn nhin ăn, em cứ nghĩ là chung thân thì xem như chết đi cho chấm dứt, nhưng sau đó em lại được gặp mặt ba mẹ, ba mẹ cổ vũ em. Mẹ em khóc vì em quá phổ thông, vì em mà ba mẹ em nhỏ dại guộc nhìn thấy. Em lúc nhìn mẹ, cứ tự nguyền rủa chính mình là người tội trạng, đà làm bao người rơi tham gia đớn đau”.
Nhưng sau những bị động trong nghĩ suy, Minh đã tỉnh giấc tâm khi nhận ra mẹ. Bởi với Minh, quãng các con phố phía trước dù gian nan ám muội cỡ nào, ba mẹ luôn là niềm cổ vũ an ủi lớn nhất. Những ngày trong tù, đều đặn bốn tuần nào ba mẹ Minh cũng bắt xe lên thăm Minh. Minh kể: “Cứ mỗi tháng ba mẹ lên thăm một lần, em thích ăn gì là mẹ tự tay nấu, mua rộng rãi đồ ăn cho em lắm. Cứ mỗi lần lên mẹ lại động viên em cố gắng, bây chừ em thấy vui vẻ rồi, em phấn đấu để được giảm án về với ba mẹ. Vì em rất sợ, nếu như em không có gắng, ba mẹ em sẽ ai oán mà chết sớm. Hiện thời ba mẹ em đã trên 70 tuổi rồi, em chỉ mong ba mẹ sống lâu, để chờ ngày em đi về báo hiếu”.
Nói tới đây Minh bổng khóc nức nở, sự kiên cố của một người đại trượng phu tự nhiên mềm yếu. Những giọt nước mắt chạy dài, và tôi cũng tin đó là giọt nước mắt thật nhất của Minh. Những giọt nước mắt kiềm chế bao năm qua của đứa con bất hiếu, đễ giỡ tan vỡ òa trong những bốn tuần ngày trả giá cho tội vạ. Một mùa xuân nữa đang trôi qua, mong Minh và bao người trót mang tội ác thật tâm làm mới tốt, để sau này về là người bổ ích cho đời.
Theo Đại tá Lê Văn Tuất, Phó giám thị trại giam Xuyên Mộc (thuộc Cục VIII- Bộ công an) cho biết: “Từ khi tòa kết án, Minh được phân về trại giam Xuyên Mộc thụ án. Sau một thời điểm được cán bộ cùng mái ấm cổ vũ, Minh có khá phổ thông biến chuyển tốt trong thời kỳ cải tạo. Từ mức án thông thường thân, nay Minh được hạ xuống còn 30 năm, mong Minh cố gắng nỗ lực để hạ thêm án, với tốc độ cao về với gia đình.
Xem thêm: máy bơm đẩy cao
0 nhận xét: