"Thấy" là cuốn sách tập phù hợp những bài viết của Lê Thiết Cương trên báo Nhân Dân Cuối tuần. Cuốn sách đưa chúng ta đi về với quá khứ trong khoảng đó nhận ra những quên béng, những vô cảm và những hủy hoại đối với các vẻ đẹp trong đời sống văn hóa Việt.
Trong email của một cô gái rất trẻ gửi cho họa sỹ Lê Thiết Cương có đoạn viết “Bác ơi, hôm qua giỗ đầu bà ngoại cháu hốt nhiên cháu thấy mình giống như một người đang ngủ say choàng thức giấc dậy. Cháu không muốn tiến lên nữa mà chỉ muốn giật lùi, muốn trở lại với dĩ vãng...”.
Những gì cô gái ấy nói với họa sỹ Lê Thiết Cương làm tôi nhớ tới câu chuyện của những người phương Tây mang khát khao hồi thai. Nghĩa là họ khao khát được đi về sống trong cái bào thai của mẹ để tìm lại sự bình an và tình mến thương trong sáng và cao cả nhất mà cuộc sống ngoài cái bào thai ấy đang làm cho họ vô vọng.
Bìa sách "Thấy" của họa sĩ Lê Thiết Cương
Nhì cuộc đi về này khác nhau nhưng đều làm cho tôi thêm một lần bừng thức giấc và nó làm cho tôi nhìn thấy cuốn sách này của họa sỹ Lê Thiết Cương giống như một cỗ máy thời điểm trong phổ quát bộ phim của Hollywood. Cuốn sách tập phù hợp những bài viết của Lê Thiết Cương trong một năm qua trên báo Nhân Dân Cuối tuần.
Họa sĩ Lê Thiết Cương
Cỗ máy ấy đưa tôi đi về với dĩ vãng. Cuộc đi về với quá khứ này chẳng phải là cuộc chạy trốn hiện nay, một hiện nay mà họa sỹ Lê Thiết Cương trông thấy trong khoảng đó những quên khuấy, những vô cảm, những nông cạn và những phá hủy đối với những vẻ đẹp trong đời sống văn hóa Việt. Cỗ máy ấy đưa chúng ta trở về với những vẻ đẹp mà chính loài người trên mảnh đất này đã khiến cho ra.
Tôi đã tìm phương pháp lẩn vào đôi mắt của họa sỹ Lê Thiết Cương để nhìn thấy những gì Lê Thiết Cương Thấy. Ông nhận ra phía sau và bên trọng tận đáy những bức ảnh, những bức chụp, những món ăn, những lời thưa, một cái bàn độc tự tạo, những bức tranh Tết, chợ hoa Tết, một tiếng Việt xưa, những ngôi chùa, tiếng chuông phố đi bộ lớn, những người bán hàng rong...
Đầy đủ những thứ ấy đang trôi trong đời sống của chúng ta và chứa đầy trong đó những vẻ đẹp Việt thuần khiết và thẳm sâu. Thế nhưng, những vẻ đẹp ấy đang ngày một bị săn đuổi và bắt nạt dọa bởi sự mù lòa và thực dụng của loài người Việt Nam đương đại. Có hồ hết vẻ đẹp Việt ấy đã chỉ còn trong quá khứ. Và cái “Thấy” của họa sỹ Lê Thiết Cương đã làm hiện ra một con đường cho chúng ta đi về với quá khứ.
Quá khứ của họa sỹ Lê Thiết Cương hay của cô gái trẻ kia chính là nơi chốn mà những vẻ đẹp Việt được hoàn nguyên. Dĩ vãng chỉ là một cách thức nói của tôi lúc này, còn đích thực những gì đã biến thành vẻ đẹp thì nó luôn đào thải thời điểm. Nó tồn tại cả ở dĩ vãng, cả ở hiện tại và cả ở mai sau. Nói chính xác thì nó là thời gian còn chúng ta chỉ là những kẻ đi lạc ra ngoài cái thời điểm ấy mà thôi.
Tôi là bạn họa sỹ Lê Thiết Cương mấy chục năm nay và tôi nhận thấy lúc nào ông cũng là người đi sắm lại những vẻ đẹp và luôn phát hình thành những vẻ đẹp đang trú tạm ở mọi nơi chốn đợi đến một lúc nào đó lại sinh ra và trở về với nhân loại.
Ông tậu một cách kỹ càng trên từng mi-li-met của đời sống và đi tìm cả khi ông ngồi bất động trong căn phòng của bản thân mình. Cuốn sách này bổ sung tham gia bộ giấy tờ về cuộc tìm kiếm những vẻ đẹp và kiểm soát an ninh những vẻ đẹp ấy của họa sỹ Lê Thiết Cương trong suốt mấy chục năm nay.
Nguyễn Quang Thiều
Có thể bạn quan tâm: máy bơm hóa chất
0 nhận xét: