Hạ lấy chồng năm 18 mươi tuổi. Cô học hành không khá, nhà lại đông em nên học hết lớp 9 là Hạ theo mẹ ra chợ bán hàng rau. Cũng chính từ thời gian phụ mẹ bán rau này, Hạ quen và yêu Phát bán giết lợn ở chợ. Phát hơn Hạ 6 tuổi.
Ban sơ bố Hạ không đồng ý vì Phát là người cục cằn, hay gây sự tiến công nhau lại còn chơi với cả dân xã hội nữa. Ngoài ra mái nhà ông chỉ bán rau ngoài chợ và sống lương thiện.
Nhưng không nắm bắt sao lúc ấy Hạ lại mê muội yêu Phát, bố cấm cản thế nào cũng không chịu. Khi cái thai trong bụng con gái đã 2 04 tuần, ông đành ngùi ngùi chấp nhận cho con làm cho đám cưới.
Vì bị bố hậu phi không ưa từ trước nên sau khi cưới Phát tỏ rõ thái độ với ông. Nếu có gặp ngoài chợ thì chỉ chào hỏi cho có lệ, còn anh ta chẳng bi quan sang nhà, hoàng hậu có đi thì đi một chính mình. Khi ấy ông nghĩ, thôi thì con rể nó yêu dấu con bản thân là được, còn với đối với ông thế nào ông chẳng vồ cập. Vì ông biết sẽ chẳng bao giờ chính mình nhờ vả tới con rể cả.
2 bốn tuần đầu Phát sống rất tình cảm với phi tần. Nhị phi tần chồng cùng nhau lấy giết thịt của người ta rồi ra chợ bán. Ngày nào Phát cũng bảo chủ lò mổ để lại cho quả tim nhưng anh ta không bán mà để cho cung phi bồi dưỡng. Hạ thì nuối tiếc tiền, với lại ăn phổ quát cũng ngấy nên 1 tuần cô chỉ ăn 1 – 2 quả nhỏ tuổi nhỏ nhắn thôi còn đem bán rồi tìm thứ khác. Phát cũng đồng ý.
Nhưng tới khi Hạ bầu tới 04 tuần thứ 5 thì Phát thay đổi tính tình. Lý do cũng là vì anh ta lô đề, bài bạc. Tiền bán thịt lợn về Hạ cất đi để hôm sau lấy làm thịt mới về bán thì bị chồng lấy đi hết lúc nào không hay. Mấy lần sau, Hạ giấu đi thì Phát tra khảo bằng được, anh ta còn tát hậu phi để bắt phải đưa ra.
Hoàng hậu chồng sau đó liên tiếp xảy ra gượng nhẹ vã, không có tiền Hạ chẳng thể lấy hàng được. Lấy hàng chịu lò mổ nể mối quen cũng đồng ý nhưng cứ bán hoàn thành hàng là Phát lại vét hết tiền mang đi đánh bạc, do vậy đã nợ tiền hàng cả chục hôm rồi, người ta không cho nợ nữa. Chán nản Hạ bỏ về nhà mẹ đẻ.
Hôm ấy Phát đi uống rượu ở đâu đó về nhà không thấy bà xã đâu, nghe hàng xóm nói thấy phi tần sang nhà đẻ rồi thì Phát phi xe ngay sang đó. Bố mẹ Hạ ở ngoài chợ chỉ có Hạ nằm một mình trong nhà. Lẽ ra bữa nay là ngày cô phải đi siêu âm thai theo định kì, cái thai đã 32 tuần cơ mà trong người chẳng còn đồng nào. Hạ không dám xin bố vì sợ ông la mắng, bố đã khuyên giải bao nhiêu mà cô vẫn cố lấy Phát nên mới ra nông nỗi này.
Hạ định chờ mẹ đi chợ về sẽ xin tiền bà để đi khám thai. Trong khoảng ngày lấy hiền thê Phát số lần phát sang nhà bà xã chưa đếm hết đầu ngón tay. Hôm ấy tới đầu cổng thấy trong sân không có xe của bố hiền thê, nhân thức ông vẫn ở chợ nên anh ta đẩy cổng bước vào. Nghe tiếng dắt xe tưởng người thân về nên Hạ bước ra. Nhìn thấy chồng cô bực bõ quát:
– Anh vác mặt sang nhà tôi làm cho gì. Cái loại chồng loại phụ thân khốn nạn, vơ vét hết tiền đi bài bạc không để cho thê thiếp con 1 xu nào dù vợ đẻ đến nơi rồi.
– Mày yên mồm đi không tao đánh cho tan vỡ mồm đấy. Còn tiền đưa hết cho ông mày không thì đừng trách.
– Tiền mày lấy hết rồi, tao chẳng còn đồng nào. Mày thích làm cho gì thì làm, tao không sợ mày đâu.
Sẵn có hơi rượu trong người, bị hậu phi thách thức Phát lao tới túm tóc Hạ tát cô rồi dúi cô xuống dưới đất. Chưa hả dạ hắn ta đấm đá túi bụi Hạ. Bị chồng đá cả vào bụng hạ nài xin nhưng hắn không tha.
Bố ơi, cứu con, cứu cháu với… nó tấn công chết con và cháu rồi bố ơi… – Hạ gào lên cầu cứu bố bản thân. (Ảnh minh họa)
Đúng lúc ấy bố Hạ ở ngoài chợ về. Nhìn thấy con rể đang tấn công đập con gái mình thì ông quát lên:
– Thằng khốn nạn kia bỏ ngay con tao ra.
– Bố ơi, cứu con, cứu cháu với… nó tiến công chết con và cháu rồi bố ơi… – Hạ gào lên cầu cứu bố bản thân.
– Bố con mày có chuyên nghiệp thì vào đây cứu nhau.
Uất nghẹn dâng đầy, bố Hạ cầm cái gậy gánh rau phang ngay tham gia lưng cho Phát một gậy. Bị tấn công đau hắn ha mới bỏ Hạ ra rồi chạy. Bố Hạ tới đỡ con gái dậy nhưng khi nhị bố con vừa mới đứng lên thì Hạ thấy chồng lao tới trong khoảng phía sau. Cô vừa mới kêu lên một tiếng: “Bố” thì gã chồng khốn nạn của cô đã ập tới rồi sau đó bố Hạ khụy xuống ngay dưới chân con gái, máu mở màn chảy ra không kết thúc. Hạ cũng gục ngay kế bên bố.
Trong lúc chạy Phát đã vớ được con dao và quay lại đâm bố vợ trong khoảng sau lưng. Lúc này Láng giềng mới nhân thức chuyện chạy tới đưa bố Hạ đi viện. Vì nhà Hạ sâu trong ngõ nên lúc xảy ra biện hộ lộn quần chúng không nhân thức.
Thằng kia nó vào tù rồi nó lại ra tù, nhưng người nhà mình thì mãi mãi không bao giờ trở lại được nữa. Tội cho ông ấy chỉ vì cứu con…”. (Ảnh minh họa)
Khi Hạ tỉnh dậy cô mới nhân thức bản thân đã đánh mất đi đứa con trai 32 tuần tuổi bởi gã chồng mất nhân tính nửa kia. Cô gào khóc nức nở nhưng chẳng thấy mẹ đâu, chỉ thấy đứa em trai đang ngồi cạnh, Hạ cất giọng yếu ớt hỏi bố thì đứa em không trả lời, chỉ lau nước mắt.
Chiều ấy bố Hạ tắt hơi vì nhát dao của con rể. Ngày làm cho đám tang cho bố và con con Hạ người ta cứ thấy Hạ lang thang ngoài tuyến phố, vừa đi miệng vừa lầm bẩm: “Tao phải giết thịt mày, trả con, trả bố cho tao”. Người ta lôi Hạ về nhưng không được.
Dân chúng đi các con phố ai cũng xót thương. Nhưng cũng có người trách: “Con không nghe lời bố nên giờ mới sảy ra cơ sự vậy đấy. Bố mất, con mất bản thân mình thì điên điên khùng khùng. Thằng kia nó vào tù rồi nó lại ra tù, nhưng người thân chính mình thì mãi mãi không bao giờ trở lại được nữa. Tội cho ông ấy chỉ vì cứu con…”.
Đọc thêm: máy bơm đẩy cao
0 nhận xét: