
Tôi 28 tuổi, có chồng được 2 năm và có một bé dại gái 15 bốn tuần tuổi. Nhìn bên ngoài chắc ai cũng nghĩ tôi may mắn vì gia đình chồng không phong phú nhưng có học thức, ba mẹ chồng và em chồng là thầy giáo, tôi và chồng là nhân viên nhà nước. Tôi và chồng quen nhau thời đại học, sau 5 năm yêu thì chúng tôi cưới. Kết duyên hoàn thành chưa kịp hưởng êm ấm sau hôn nhân, chưa kịp khiến cho quen với cuộc sống mới thì tôi có thai. Có thể do tôi bé bỏng yếu cộng thêm không biết phổ quát nên khi thai được 3 04 tuần thì bị động, phải truyền nước biển, phải uống thuốc suốt. Bầu phân bì mệt mỏi nhưng tôi không cảm nhận được sự đồng cảm, san sớt nơi chồng. Chồng thường nói những câu như người nào cũng sinh con, người ta khiến cho được thì tôi cũng được. Tôi than mệt không muốn làm cho việc nhà thì anh kêu khiến cho đi cho dễ sinh.
Cô đồng nghiệp có bầu trước tôi vài 04 tuần được chồng trông nom rất kỹ, thường xuyên bồi dưỡng, tôi nói với chồng thì chồng nói dưỡng quá không dễ dàng sinh. Thời điểm đầu tôi sợ nên dù đi làm về mệt cũng không dám nghỉ ngơi mà cố gắng phụ việc nhà. Qua một thời điểm tôi thấy dù thai yếu phải đi siêu thanh, thăm khám suốt, thậm chí bác sĩ còn khuyên tôi nên xin nghỉ ở nhà dưỡng thai nhưng mái nhà chồng vẫn không đon đả đa dạng đến sức khỏe của tôi. Chỉ có ba chồng là lúng túng chuyện thưởng thức của tôi nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó. Nhẩn nha tôi tự lo cho sức khỏe của bản thân hơn, đi khiến cho về mệt thì vô phòng nằm, sáng khỏe thì dậy phụ nấu đồ ăn sáng, không khỏe không ra phụ. Vậy là chếch mếch xảy ra vì mẹ chồng không vừa lòng chuyện tôi không làm cho phụ việc cơm nước công trình.
Sức ép từ công tác (do tôi mới xin được việc chưa lâu còn trong thời gian học việc), thai hành, làm dâu phải nhìn sắc mặt mái nhà chồng để sống và nhất là việc đổ vỡ mộng sau hôn nhân làm tôi trở nên ít nói hơn, tự thu bản thân mình lại, mỗi tối tôi phải xem hài, xem các clip vui để cười vì sợ ai oán tác động đến con, tuy thế tôi vẫn hay khóc. Tôi thuộc loại người chấp nệ và bướng bỉnh, nếu như nghĩ rằng bản thân đúng nhất thiết không nhượng bộ. Từ khi cưới đến giờ tôi bị ba mẹ chồng dạy bảo không ít lần. Mẹ chồng rất nặng bên gia đình mình nhưng lại sợ tôi lo cho mái nhà tôi, bà hay "chỉ chó mắng mèo", xa xôi dạy tôi này nọ, lúc nào cũng kể công kể khổ và nhất là không nghĩ đến cảm giác của người khác. Ví như ngồi kể mâu thuẫn giữa tôi và mẹ chồng thì không nhân thức phải kể tới bao giờ, tôi cũng chẳng hề luôn đúng. Ví như tôi nhân thức nhịn nhường nhịn biết ngọt ngào và ngu một tí thì chắc mọi chuyện sẽ không đến nỗi nào.
Giờ nhà chồng với tôi như địa ngục, tôi muốn thoát khỏi nó vì có thừa kỹ năng tự nuôi thân và chăm lo cho con gái, nhưng lại không có gan góc. Tôi sợ sau này mình sẽ ăn năn, sợ một bản thân mình chẳng thể nuôi con thành người tốt, sợ con lớn lên thiếu thốn tình cảm sẽ ảnh hưởng đến con. Tôi muốn ra riêng thì chồng lại không dám, chồng cực kỳ sợ ba mẹ, sau khi cưới tôi mới biết chuyện gì anh cũng nghe lời ba mẹ, trong nhà anh hoàn toàn không có ngôn ngữ, cái gì cũng do ba mẹ quyết định.
Tôi thì khác anh, chuyện của bản thân lâu nay đều do tôi quyết định. Tôi không nhân thức là anh hiếu thảo quá mức hay nhu nhược nữa. Tôi muốn được ra riêng để trị lành những vết thương mà mái nhà chồng gây nên cho bản thân. Có tương tự sau này ba mẹ chồng già tôi mới phấn kích sợ hãi cho 2 người vì nhà có mình anh là con trai; thêm nữa là để tập cho anh tính tự lập hơn không dựa vào ba mẹ. Sau khi tôi sinh, hiền thê chồng bao biện nhau tới nỗi viết cả đơn ly hôn. Sau lần đó chồng tôi thay đổi, anh nâng niu tôi hơn và tôi vẫn còn yêu chồng nhưng sự cản trở của chúng tôi là ba mẹ chồng, sống thông thường tôi thấy phạm nhân, không được hòa bình, làm gì cũng sợ bị la bị nói. Tôi thật sự rất mệt, nên khiến gì đây khi chồng không chịu ra riêng?
Phượng
Đọc thêm: máy bơm định lượng
0 nhận xét: