Tôi trước giờ sống trong gia đình không mấy khá giả. Được bác mẹ cố gắng lắm mới được đi học như người ta. Nhưng rồi tôi cũng học hành đàng hoàng tốt nghiệp mà chẳng có nổi cơ may tậu được 1 công việc đồng tình. Vậy là cũng cứ khiến cho tạm thời chỗ này chỗ kia 1 thời gian. Thế rồi thời gian đó tôi quen với Hà, một cô gái hiền đức và cũng sống cùng với 1 nông thôn với tôi. Chúng tôi hiểu và thông cảm cho nhau. Bởi vậy mà chỉ sau hơn 1 năm quen biết và khám phá hai đứa quyết định về phổ biến 1 nhà.
Trước giờ tôi vẫn luôn có 1 khát khao khiến giàu. Nhưng riêng Hà thì em luôn bình yên như thế. Em nói em chỉ cần có tôi là đủ, sống 1 cuộc sống bình thường, đủ ăn, đủ sống. Không cần quá mức phong lưu hay khá giả, vì nhiều khi chính tiền lại là thứ khiến chúng ta xa nhau. Khi nghe được những lời đó trong khoảng em thật sự tôi đã vui và cảm thấy bản thân thật hên và vui vẻ. Có những lúc cũng muốn sống thoải mái một tý mà nhân tố kiện không chuẩn y. Vì vậy mà tôi nhiều lần cáu gắt với hoàng hậu phổ biến hơn.
Cưới được hơn 1 năm thì bà xã sinh cậu đàn ông đầu lòng. Chúng tôi sống khá êm ả. Thế nhưng cái ước mơ khiến giàu của tôi vẫn chưa hề nguôi. Hoàng hậu vừa sinh và con còn khá nhỏ nhắn nên cũng chẳng thể đi làm. Tôi nỗ lực đi xuất khẩu công sức để nhận 1 khoản về nhà. Bàn tính với hoàng hậu mãi cuối cùng cô ấy cũng lưỡng lự đồng ý cho tôi đi làm cho xa nhà 3 năm. Thế nhưng người tính đâu có bằng trời tính. Tính đi 3 năm là vậy chứ được 3 năm tôi đã dấm dúi kí thêm thích hợp đồng thêm 3 năm nữa để có thêm 1 khoản thu nhập. Vậy là chúng tôi cũng có những xích mích nhỏ bé, có cả những giận hờn mà nhì người ở xa nhau cuối cùng phần đông cũng chỉ được gói gọn trong 1 cuộc điện thoại ngắn ngủi.
(Ảnh minh họa)
Phi tần chồng tôi từ từ những cuộc gọi cũng lác đác đi. Phần vì tôi bận việc, bà xã cũng bận chăm con và hiện nay cô ấy cũng đã quay quay về công tác của bản thân rồi. Chúng tôi cứ thế xa nhau dần nhưng không hề cả nhị không thương nhau nữa.
Tôi vẫn nhớ như in cuộc gọi bí quyết đây 1 tháng trước khi tôi từ nước ngoài về nước. Vợ tôi khóc, cô ấy nói nhớ tôi. Tôi cũng khóc, cô ấy hỏi tôi tới khi nào mới về, chúng tôi thủ thỉ với nhau đa dạng hơn, 1 lúc rồi cô ấy nói cô ấy mệt và muốn đi ngủ. Thật sự cuộc gọi dài khiến cho tôi nhớ hoàng hậu, nhớ con, nhớ mái nhà và quê hương đến nao lòng. Tôi đã quá niềm nở tới việc kiếm tiền mà không bỏ ra thời điểm cho hậu phi, 6 năm trời bên nước ngoài để cung phi 1 bản thân mình xoay sở với cuộc sống ở nhà thật sự không phải là điều dễ dàng. Tôi đã nghĩ mình đi về nhà sẽ sớm cho thê thiếp được sống 1 cuộc sống dễ chịu. Nhưng rồi ngày tôi về…
6 năm xa quê, thế nhưng xuống phi trường không có 1 người nào đón tôi cả. Về đến nhà thấy trong nhà vẫn còn tối mò. Tôi bật điện lên thì thấy phi tần đang năm mồ hôi mồ kê nhễ nhại. Ngồi xụp xuống chỗ bà xã mới thấy vợ nhỏ nhắn và xanh quá. Tôi nắm chạy tay cô ấy thì bà xã mới lù mù tỉnh ngộ hỏi bằng cái giọng yếu đuối:
- Anh về rồi, sau cùng anh cũng về rồi…
- Anh về rồi ra? Em nhỏ tuổi hả, anh đưa em đi viện nhé. Sao không gọi mẹ lên chăm.
- Em không muốn mẹ biết. Em cho con về quê với cha mẹ rồi. Có chính mình em ở đây thôi.
(Ảnh minh họa)
- Để anh đưa em đi viện. Anh nhận những 3 tỷ đó. – em rơm rớm nước mắt nhìn tôi rồi lào phào:
- Em có sống để kịp tiêu hết số tiền này không anh?
- Em nói lăng nhăng cái gì vậy?
Em đưa cho tôi 1 tờ giấy trong đó chứa bệnh tình của em. Hiện nay em đã bị ung thư công đoạn cuối và thời điểm em còn sống được không còn lâu. Tôi kiếm tiền để vợ đỡ khổ mà sau cuối lại thế này sao? Tôi lại khiến hoàng hậu chính mình sống trong khổ sở như thế là sao chứ. Tôi thật sự không nhân thức bản thân mình nên làm cho gì vào lúc này nữa. Nhìn thê thiếp yếu mỏi mệt như thế, tôi thật sự thấy mình bất lực tới vô cùng. Tôi không nhân thức mình sẽ làm gì với số tiền đó của bản thân, tôi càng không thể khiến cho gì với bệnh tình của hoàng hậu. Suốt 6 năm liền tuổi thanh xuân của người con gái tôi đã không có cho bà xã được thứ gì, không ở bên cô ấy suốt bằng đó lâu, nhận 3 tỷ về để đổi lại chuyện tôi phải đương đầu còn gian khổ hơn gấp ngàn lần cái có điều kiện kinh tế eo hẹp. Giờ tôi thấy mình lạc điệu quá, xin hãy cho tôi lời khuyên, tôi còn có thể làm cho gì cho em trước lúc em ra đi đây?
Song Ngư/Theo Một trái đất
0 nhận xét: