Tết là dịp đoàn tụ, đoàn tụ bên gia đình và tổng kết lại những điều đã qua. Một trong những tục lệ không thể thiếu trong những ngày này là dọn dẹp mộ phần và bày cúng mâm cơm tới người nhà đã chết thật. Thế nhưng giữa không khí ton tả sẵn sàng cho năm mới, vẫn có một người đều đặn âm thầm tới cúng bái, thắp hương lên chiêu mộ phần của người dưng như một người nhà dẫu chẵng phải máu mủ ruột thịt.
Cùng đọc bức tâm thư của cậu em trai người đã từ trần, và người bạn 9 năm trung thành chưa một lần quên việc tới viếng chiêu tập bạn chính mình, để lắng lòng nhìn về những thứ tình thật ko phải chỉ dựa vào vẻ ngoài:
“Anh tôi mất năm học lớp 12, khi đó tôi học lớp 10. Anh ra đi đúng cái độ tuổi đa dạng hoài bão nhất, phổ quát mong ước nhất. Mới đó thôi cũng 8 – 9 năm ngoái. Hồi anh tôi học cấp 2 thì học tốt nhưng cũng khá là nghịch, anh tôi có chơi cùng với phổ thông thành phần mà theo các bậc phụ huynh thì đó là “nghịch” trong đó có người tên là Thành. Thế là sang đến cấp 3 ba má tôi có chuyển trường cho anh tôi sang trường ở thức giấc bên, nơi mà bố mẹ cho rằng hiện đại hơn (tôi cũng học trường đó). Hồi đó tôi cũng bé bỏng nên cũng không rõ là anh tôi với anh Thành kia chơi với nhau thân như thế nào nhưng tôi chỉ biết là ba má tôi bảo anh Thành kia “nghịch” và thường không cho anh chơi cùng. Anh tôi sang bên ngôi trường mới cũng có đa dạng bạn mới, độ thân thiện thì cũng có. Rồi khi anh tôi mất, mái ấm khổ sở lắm, người mua anh ấy tới rất đông và lúc đó tôi mới biết là anh được bạn bè thương mến thế nào dù bề ngoài anh rất lầm lì. Bạn cùng lớp, bạn chơi, bạn đội ngũ hiphop (thời đó anh tôi thích hiphop lắm),…
Bài san sẻ lôi cuốn sự nhiệt tình của cư dân mạng. (Ảnh: chụp màn hình)
Cha mẹ tôi cũng quý mấy anh chị đó (có người còn nhận cha mẹ tôi là bác mẹ nuôi), khi viếng anh hoàn thành thì các anh chị đó nán lại nhà tôi rất lâu an ủi mẹ tôi vì khi đó mẹ tôi suy sụp lắm. Tôi nhớ khá là rõ là lúc đó anh Thành kia đi một mình và chỉ viếng xong xuôi rồi ra ngoài ngồi một chỗ, tôi đoán là anh ấy cũng nhân thức cha mẹ tôi không thích anh ấy. 1 – 2 năm đầu, những anh chị kia thường đến nhà tôi chơi khi ngày giỗ anh hay ngày Tết, đôi khi tôi cũng thấy mộ anh có bó hoa trắng hoặc cắm mấy điếu thuốc. Rồi 3 năm, 4 năm trôi qua số lượng người viếng giảm dần vì người thì lấy chồng, lấy cung phi, người thì công việc….
Và tới hôm nay khi anh Thành kia tới nhà tôi thắp hương cho anh tôi và hỏi rằng “Em có ra tuyển mộ Tùng không?” Thì tôi mới bỗng nhiên nhìn thấy rằng gần 9 năm nay anh này chưa một lần bỏ thắp hương cho anh tôi tham gia ngày giỗ với Tết. Cứ lặng lẽ vậy thôi, một chính mình đến một chính mình thắp hương và một bản thân mình ngắm bạn đang nằm đó. Anh ấy cứ chống tay và nhìn mộ anh tôi vậy thôi, thỉnh thoảng thì nói một vài 3 câu. Tôi nghe được thưa thớt một câu mà cũng đủ tôi ứa nước mắt: “Mày nằm đó cũng lâu rồi nhỉ, có bi thảm không. Năm sau tao đi nước ngoài rồi đấy”…
Thế đấy! Nhiều lúc ta cứ lưu ý tới những thứ hào nhoáng trước mắt mà vô tình tấn công rơi những thứ tưởng hạn độ vô nghĩa. Người ta nói cũng đúng “Những thứ đo bằng cảm xúc và tình cảm thì cứ để thời điểm giải đáp”.
Suốt 9 năm qua, mỗi thời điểm lễ tết người bạn này chưa một lần quên thắp nến hương. (Ảnh: Internet)
Bức tâm thư trong những ngày đầu năm mới làm người xem không khỏi quặn lòng đau xót. Bài viết ngay khi đăng chuyên chở đã thu về 26.000 lượt like, hơn 2.000 lượt chia sẻ cùng hàng trăm bình luận đồng cảm lẫn tiếc thương:
“Hôm nay tôi cũng đi thắp hương cho 2 thằng bạn, 1 thằng bị bệnh, 1 thằng tai nạn, chúng nó cũng ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ, mai sau phía trước còn quá rộng. Vừa học xong xuôi 12 sẵn sàng nhập học các thứ. Giờ 6 – 7 năm trôi qua, ngày tết đi thắp hương cho chúng nó, tôi vẫn nguyên cảm xúc đó, nhói nhói cay cay. Tôi không dám nhìn tham gia di ảnh vì tôi là đứa sống tình cảm hay nghĩ. Nhìn vào chúng bạn vẫn cười chỉ có anh em tôi, những đứa bạn của 2 thằng đứa vẫn nhớ và không bao giờ quên 2 đứa” – bạn H.L. chia sẻ.
Bạn P.L. cũng tâm sự: “Lớp cũ của tôi có 2 thằng năm cấp 3 học cùng lớp. Tốt nghiệp, chúng không thi Đại Học mà 2 thằng cùng đi bộ đội, cùng ra quân, cùng thành lập công ty, cùng uống rượu với nhau. Rồi 1 thằng tai nạn mà chết. Thằng còn lại tự tay đào huyệt cho thằng bạn”. Cũng đề cao tình bạn, bạn U.M. kể câu chuyện của mình: “Chú tôi mất đã 16 năm rồi. Bạn thân lấy hậu phi dần quên béng. Nhưng chú Đức năm nào cũng lên. Dù bận rộn đến đâu chú cũng tới. Đôi khi thấy thật cảm kích tấm lòng tri âm”.
Bức tâm thư làm cho cư dân mạng xôn xang nhớ về câu chuyện của bản thân. (Ảnh: chụp màn hình)
9 năm trôi qua là khoảng thời gian đủ dài để cuốn mỗi người vào guồng quay cuộc sống. Chuyện công danh sự nghiệp, chuyện dựng hoàng hậu, gả chồng, chuyện gánh nặng áo cơm… đủ để chiếm phần nhiều toàn cục thời gian và tâm não. Thậm chí khiến cho nững thứ còn lại bỗng lùi về phía sau hay xếp tham gia quá khứ.
Thế nhưng, giữa muôn nghìn va vấp của cuộc sống chưa một lần người bằng hữu này quên đi ngày giỗ – Tết để thắp nén thương cho bạn. Có những người kiếp này chỉ gắn bó một vài lần, tiếp xúc vài bốn tuần nhưng đã quá đủ để khắc cốt ghi xương. Dù ở hai phương trời và thời điểm có dài đăng đẳng thì mỗi khi nhắc về, cuộc chia li ngỡ như chỉ vừa bữa qua.
Có thể bạn quan tâm: máy bơm tăng áp
0 nhận xét: